Người ta nói trần sao âm vậy quá thực không sai. Khi rời khỏi cánh rừng hoa bỉ ngạn đỏ như máu và đặt chân lên trên mặt đường lót đá ẩm ướt và lạnh lẽo, Tần Trương cảm thấy vô cùng choáng ngợp với cảnh tượng trước mắt. Nơi đây cũng có phố phường đường xá, cũng có những mái nhà cao thấp lụp xụp đen hun hút được xây bằng những viên đá được đẽo gọt thủ công. Cứ cách một đoạn đường đi thì sẽ có một cột đá treo vài ba chiếc đèn lồng bằng giấy trắng với ánh lửa xanh nhàn nhạt trông vô cùng u ám ma mị. Càng đáng ngạc nhiên hơn là ở đây cũng có những sạp hàng, những quầy bán buôn với những món đồ vô cùng kì lạ bắt mắt.
- Không ngờ ở nơi đây lại còn có những linh hồn sinh sống quây quần giống như con người vậy - Bạch cốt tân nương lên tiếng.
Vừa nói người thiếu nữ vừa trầm ngâm nhìn dòng người thưa thớt đi lại trên con phố. Dù họ chỉ là những hồn ma những bóng hình mờ ảo nhưng những hình ảnh ấy lại khiến cô chạnh lòng nhớ về những kí ức tuổi thơ. Cô còn nhớ khi xưa lúc cô còn là một đứa trẻ cô rất thích được cùng mẹ cùng cha nắm tay nhau đi trên con phố nhỏ nhộn nhịp tấp nập kẻ ngược kẻ xuôi. Nhất là vào những ngày lễ hội như Trung Thu hay tết nguyên tiêu...thì khắp các con đường còn được trang hoàng hơn với đủ các loại đèn lồng xanh đỏ, với những cánh diều giấy xinh xinh treo lửng lơ trên các quầy hàng ngõ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-nguyen-oan/3725837/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.