Lời của Lão Bạc vừa dứt cũng là lúc Tần Trương mắt nhắm chặt mất đi ý thức. Dường như sau đó cậu cảm giác như xung quanh mình đều bị bao trùm bởi bóng tối và một không gian rộng lớn sâu thăm thắm. Dù chỉ trong phút chốc cậu bèn muốn hé mắt nhìn lấy mọi thứ một lượt nhưng mi cậu lại nặng trĩu không sao nhấc lên nổi. Và sau đó cậu lại dần dần chìm vào giấc ngủ mê man
- Tần Trương! Tần Trương, cậu mau tỉnh lại đi!
Nghe tiếng gọi của Ngũ Ca, Tần Trương từ từ mở mắt mở hồ nhìn mọi thứ xung quanh. Cậu đang ở đâu đây? Tại sao toàn thân cậu lại đau nhức thế này? Rồi cậu bống nhìn thấy khuôn mặt hốt hoảng của Ngũ Ca đang nhìn cậu, cùng với đó là một vài giọng nói xen vào như đang tranh luận điều gì đó:
Sao huynh ấy không có dấu hiệu tỉnh lại vậy? Lẽ nào huynh ấy không nghe thấy chúng ta nói sao? - Tiếng Sương Nguyệt vang lênLão già chết tiệt! Nếu đúng là như vậy thì khác gì dồn chúng ta vào đường cùng, Bạch cốt tân nương cũng lên tiếngSau đó họ nói gì nữa thì cậu không nghe rõ nhưng một lúc sau khi đã cảm thấy đỡ hơn nhiều thì Tần Trương mới từ từ ngồi dậy trong sự ngỡ ngàng của mọi người
Tần Trương cậu tỉnh rồi à! Cậu có nghe rõ tôi nói không? Người cậu có thấy gì lạ không? - Ngũ Ca cất tiếng hỏiKhông sao, tôi ổn ngoại trừ người có hơi đau nhức một ítNghe câu trả lời của y mọi người ai nấy đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-nguyen-oan/3644150/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.