Mình ơi! Mình mau tỉnh dậy điNghe tiếng gọi thân thuộc, Lưu trưởng thôn giật mình quay ra phía cửa phòng. Bất chợt đồng tử ông mở to đầy kinh ngạc. Người mà vừa cất tiếng gọi không phải ai khác mà chính là người vợ thân yêu của ông. Ông đứng đơ ra không tin vào mắt mình. Đó chính là người vợ mà ông hằng mong nhớ. Giờ đây thị đang đứng trước mặt ông, tóc xõa ngang vai da dẻ vô cùng hồng hào mạnh khỏe.
- Mình!
Tiếng gọi của trưởng thôn vang lên như phá vỡ khoảng không tĩnh lặng ngoài kia. Ông chạy lại ôm chầm lấy vợ như thế sợ vợ sẽ biến mất lần nữa ngay trước mắt ông. Người phụ nữ mỉn cười nhân hậu xoa đầu ông vẻ âu yếm xót xa:
- Mấy năm nay mình đã vất vả nhiều rồi.
Lưu trưởng thôn lại một lần nữa rơi nước mắt. Được gặp lại người thương và biết rằng người ấy vẫn luôn dõi theo mình suốt mấy năm qua ông vui mừng khôn xiết. Ông ôm chặt lấy vợ như một đứa trẻ lâu ngày mới gặp lại mẹ mình.
- À ta dẫn nàng đi gặp Thiên Ân nhé, con bé chắc hẳn sẽ vui khi thấy nàng lắm.
Nghe thấy vậy mặt người phụ nữ đôt nhiên biến sắc lộ rõ vẻ sợ sệt. Thấy biểu cảm của vợ Lưu trưởng thôn vẻ mặt đầy ngờ vực khó hiểu:
- Mình bị sao vậy, lẽ nào con mình xảy ra chuyện gì sao?
Ngập ngừng một lúc người phụ nữ mới lên tiếng:
- Ta chỉ có thể nói với chàng đó không phải là con của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-nguyen-oan/3571381/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.