Ai!
Ngũ ca vừa hét lên, bóng đen đã vội bỏ chạy. Cậu mở cửa sau nhanh chóng xông thẳng ra vườn toan đuổi theo. Nhưng vì người vẫn còn mang thương tích khiến thân thủ cậu không thể linh hoạt như lúc thường. Đuổi theo được khoảng vài mét cậu đã mất dấu tên đó. Cậu dừng lại dưới gốc roi nơi tên đó đã biến mất. Sương Nguyệt đang ở đằng trước thổi lửa nghe thấy tiếng động bèn vội chạy vào trong nhà.Thấy cửa sau mở người con gái bước nhanh ra sau vườn. Lúc này cô thấy Ngũ Ca đang ngẩng đầu nhìn con rối đỏ treo lơ lưng trên cành.
- Đây là cái gì vậy, Ngũ Ca lên tiếng. Tại sao cô lại có được thứ này?
- Đó là rối bình an của Văn pháp sư, trong làng chúng tôi ai cũng có một con như vậy.
- Văn pháp sư?
- Đúng vậy, ông ấy là do trưởng thôn mời tới bởi làng chúng tôi hoang sơ hẻo lánh cây cối rậm rạp tích nhiều âm khí nên ma quỷ hoành hành khắp nơi. Pháp sư nói rối này treo ở sau nhà sẽ ngăn cho ma quỷ xâm nhập quấy phá gia chủ. Ngũ Ca mắt vẫn không rời khỏi con rối treo lủng lẳng trên cành cây xanh. Nó được làm từ giấy màu bên trong có một chiếc cọc gỗ làm khung cố định. Cổ nó có sợi dây đỏ quấn vòng quanh và đầu dây còn lại được buộc vào cành cây. Trông có vẻ rất bình thường nhưng nhìn lâu sẽ có cảm giác như đang đối diện với một con người chứ không phải là con rối đồ chơi nữa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-nguyen-oan/3571372/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.