Thưa thầy nay con về diện kiến thầy.
Thầy đồ ngẩng lên nhìn chàng trai trẻ. Khuôn mặt cụ đầy những nếp nhăn tóc đã bạc trắng đầu, cho thấy cụ cũng đã cao tuổi lắm rồi. Chỉ có hai con mắt là sáng rực lên vẻ tri thức của một người từng trải, am hiểu nhiều. Chính vì vậy mà ai trong cái làng này cũng kính nể cụ, coi thầy như bậc trưởng bối ở trong làng.
- Cậu Trương đã về rồi đấy à.
- Vâng cha con đã mất.... Nên con....
Tần Trương không dám nói tiếp, bởi lúc này trái tim cậu đã đau đớn như có ai bóp nghẹn. Thầy đồ khẽ thở dài, ánh mắt hiện lên đầy sự tiếc nuối, xót xa. Cụ đến bên Tần Trương vỗ nhẹ vào vai cậu an ủi:
- Quan huyện mất, tôi cũng như anh vậy, cũng rất khổ tâm. Nhưng người đi thì cũng đã đi rồi người sống thì phải gắng sống cho thật tốt.
Nói rồi thầy đồ già đứng dậy lom khom bước vào trong quầy hàng. Cụ lấy ra hai con hình nhân giấy nhỏ đưa cho Tần Trương.
- Sắp tới 100 ngày của quan huyện, làng ta lại xưa nay có tục đốt hình nhân giấy cho người âm nên tôi đã làm sẵn và yểm bùa lên đó mong cho Quan huyện và phu nhân được an nghỉ, sớm ngày siêu thoát.
Tần Trương kính cẩn đưa tay đỡ lấy hai con hình nhân giấy. Cậu giới thiệu với thầy về người bạn đồng hành của mình, rồi từ biệt thầy đồ để kịp trở về gia trang trước khi trời tối. Ngũ Ca đứng sau Tần Trương dù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-nguyen-oan/3571364/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.