Lần đầu tiên Địch Tử Uyên cảm nhận được uy lực của cung bạc, mũi tên ánh sáng bắn ra, nổ tung thành quang vụ huyết lệ trên người gấu xám, anh nghe thấy tiếng gầm dữ tợn của gấu xám, nhằm ngăn ngừa đối phương bò dậy tiếp tục công kích, anh liên tiếp kéo cung ba lần, bắn ra ba mũi tên song song vào con gấu, dư ba khiến cây cối hai bên nổ tung, mảnh vụn tung tóe.
Đến khi sương mù tiêu tan, anh thấy thi thể con gấu đã bị nổ thành hai mảnh, máu thịt be bét, nằm im không nhúc nhích.
Cuối cùng anh thở phào nhẹ nhõm, sau khi bình tĩnh lại, lập tức kiểm tra Mạnh Kình ở bên cạnh.
“Không sao chứ Kình Kình? Lúc nãy con gấu kia đột nhiên bay ra ngoài, có phải em sử dụng sức mạnh không?”
Mạnh Kình để mặc anh đỡ mình đứng dậy, xoa thái dương, lười biếng đáp: “Có lẽ.”
“…… Vậy em cảm thấy thế nào? Cơ thể có ổn không?”
Từ khi ông chủ cửa hàng vũ khí nói sử dụng thuật ý niệm sẽ thiêu đốt tuổi thọ, anh vẫn luôn lo lắng về vấn đề này, hiện tại sau khi tận mắt chứng kiến năng lực của cô thì anh càng căng thẳng hơn.
Mạnh Kình hít một hơi thật sâu, điều chỉnh trạng thái, cô hoạt động cổ tay rồi bình tĩnh lắc đầu.
“Không sao cả, nếu mới bắt đầu mà không chịu nổi thì năng lực sau này xem như bỏ đi.”
“Vậy…… chúng ta đi giúp hai người Hoa Việt nhé?”
“Ừ.”
Hai người bận đối phó với gấu xám cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-moi-cua-than-linh/3732182/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.