Mọi người nhìn thấy vị này như đang túm một con gà con, ấn gáy Cao Minh Vũ xuống nước. Tiếng ho sặc sụa pha lẫn âm thanh bọt khí từ nước vang lên, xung quanh mặt hắn, nước sủi bọt ùng ục không ngừng.
Có người bước lên phía trước, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt đầy hoảng sợ nói: "Yến thiếu, đứa trẻ này vừa mới mất bố, hành động như vậy cũng là điều dễ hiểu. Mong Yến thiếu rộng lượng, đừng chấp nhặt với trẻ con."
Ông ta khuyên nhủ bằng giọng điệu mềm mỏng, nhưng vị này lại không thèm để ý, ngay cả một ánh mắt cũng không ban cho, bàn tay dài vẫn đè chặt phía sau gáy Cao Minh Vũ.
Giang Du nhìn đôi tay ban đầu vùng vẫy loạn xạ giờ đã bắt đầu chậm dần, bọt khí xung quanh mặt cũng giảm bớt. Anh bước lên trước, giọng điềm tĩnh nói: "Yến thiếu." Anh đặt tay lên cánh tay của Yến Trầm, nhẹ nhàng nói: "Nước lạnh, bỏ qua đi."
Trần Phúc Áng theo phản xạ nhìn về phía đài phun nước. Lúc này, đầu Cao Minh Vũ bị ấn trong nước, phần lớn cơ thể cũng ngâm trong đó.
Hắn thầm nghĩ, trời tháng mười hai, nước làm sao mà không lạnh? Đừng để Cao Minh Vũ chết cóng.
Yến Trầm hất mí mắt lên, sau đó kéo Cao Minh Vũ ra khỏi nước. Khi mũi miệng vừa tiếp xúc với không khí, cảm giác đau rát lập tức ập đến. Cao Minh Vũ hít thở dồn dập, ánh mắt đầy kinh hoảng nhìn Yến Trầm, ho khù khụ không ngừng.
Yến Trầm buông lỏng bàn tay đang túm gáy hắn một cách hờ hững. Cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-choi-thuong-luu/5218398/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.