Ngày 10 tháng 12, thời tiết: âm u.
Trận tuyết đầu tiên của Kinh Đô đã rơi, thời tiết rét buốt, những bông tuyết lất phất bay giống như những hạt muối rắc xuống, trên mặt đất phủ một lớp tuyết mỏng, mỗi bước chân giẫm lên phát ra tiếng "lạo xạo" khe khẽ.
Sân nhà họ Cao lúc này đã phủ một lớp sương trắng, mấy cây nến trắng cắm ở góc sân lắc lư, ánh nến lập lòe mờ ảo.
Trước cửa có vài chiếc xe dừng lại, lốp xe được trang bị xích chống trượt, những vết hằn sâu do xích xe để lại nổi bật trên nền tuyết.
Vợ của Cao Gian đứng trước cửa, toàn thân mặc đồ đen trang nghiêm, trước ngực cài một bông hoa trắng. Thấy có người đến, bà khẽ gật đầu.
Xe của Giang Du dừng lại, anh đi vào bên trong. Một người bên cạnh bước tới, trên khay có một bó hoa trắng. Anh cúi tay nhận lấy, cài lên ngực, sau đó đi về phía linh đường.
Tang lễ của Cao Gian không quá long trọng, nhưng những thứ cần có đều đầy đủ. Thi hài người nằm trên giường hoa được phủ một tấm vải mỏng. Gương mặt đã được chuyên viên mai táng chỉnh sửa, trông trắng bệch hơn người bình thường một chút. Đôi mắt khép chặt, như thể ông đã chìm vào một giấc mộng dài không thể tỉnh lại.
Khách khứa lần lượt tới. Đợi khi tất cả đã có mặt đầy đủ, họ sẽ tiến hành nghi thức từ biệt thi hài, sau đó đưa đi hỏa táng.
Giang Du đến không quá muộn. Tuổi anh còn trẻ, khoác lên người bộ đồ đen liền như hòa mình vào khung cảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-choi-thuong-luu/5218397/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.