Buổi chiều, một chiếc xe dừng lại dưới tòa nhà.
Ngồi ở ghế sau, Tạ Trúc Thanh thực ra trong lòng vô cùng kích động, cổ họng căng cứng, nó hít sâu một hơi để trấn tĩnh trái tim đang đập quá nhanh, cố giả vờ bình tĩnh mở miệng: "Chú Giang, nhà sư huynh của chú có xa không ạ?"
Từ sau lần tham dự tiệc thọ lần trước, nó vẫn luôn canh cánh trong lòng về sư huynh – một nhà thư pháp của chú Giang. Mẹ nó đã dặn rằng chuyện này chỉ có thể do đối phương chủ động đề cập, nhà họ không thể mở lời trước. Dù trong lòng nó nóng như lửa đốt, nhưng cũng chỉ có thể kìm nén. May thay, chiều hôm qua, chú Giang đã gọi điện chủ động nhắc đến chuyện này.
Ngồi ở ghế trước lái xe, Giang Du nghe vậy quay đầu lại, giọng nói nghe vô cùng ấm áp: "Không xa đâu, nửa tiếng là tới."
Khi anh nghiêng đầu, ánh nắng chiếu lên khuôn mặt, đôi mắt ánh lên ý cười, trông vô cùng ôn hòa.
Giang Du đưa cho nó một chai nước: "Trúc Thanh, cháu uống chút nước đi." Dường như anh đã nhận ra sự căng thẳng trong lòng người ngồi ghế sau, giọng nói vẫn dịu dàng: "Sư huynh của chú khá dễ tính, đến lúc đó cháu chỉ cần thể hiện tốt là được rồi."
Anh mỉm cười, giọng nói mang theo ý đùa cợt: "Với một học sinh ưu tú như Trúc Thanh, nếu anh ấy không nhận con, chú sẽ đi méc thầy đấy."
Tạ Trúc Thanh nghe vậy trong lòng vui vẻ, cảm giác căng thẳng khi nãy cũng vơi bớt đi phần nào.
Từ kính chiếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-choi-thuong-luu/5218378/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.