Văn phòng của Giang Du, nếu không tính phòng nghỉ bên trong, rộng khoảng sáu mươi mét vuông. Phía sau là một khung cửa sổ lớn sát đất.
Anh không thích những món đồ trang trí xa hoa hay quá cầu kỳ. Trong không gian rộng lớn ấy, chỉ có một chiếc bàn làm việc kiểu Âu hiện đại đặt chính giữa. Phía tây văn phòng là một bộ bàn trà, phía sau là một bộ sofa. Trên tường chỉ treo vài bức ảnh phong cảnh, ngoài ra không còn thứ gì khác.
Chỉ cần liếc mắt đã thấy rõ sự giản đơn, sáng sủa nhưng cũng đầy trống trải.
Trần Phúc Áng nằm trên bộ sofa màu đen, mu bàn tay che mắt, không biết là đã ngủ hay chưa, tóm lại là không còn tiếng động gì nữa.
Giang Du lại đang suy nghĩ về một chuyện khác.
Gia đình họ La mà Trần Phúc Áng nhắc đến thực ra anh cũng có ấn tượng. Nhà đó ngoài một trang trại ngựa, còn có một công ty.
Đinh Hiền, Chủ tịch của Giang Thịnh, có mối quan hệ khá tốt với nhà họ La. Trước đây khi công ty của nhà họ La niêm yết và huy động vốn, ông ta cũng đã đầu tư. Giờ có người nhà họ La gặp chuyện, công ty đó chắc chắn sẽ bị liên lụy.
Dạo gần đây, Đinh Hiền vẫn luôn muốn cài người thân tín của mình vào đây, liên kết với các cổ đông khác để gây áp lực lên anh. Bây giờ tin tức này lan ra, đối phương có thể sẽ yên phận được một thời gian.
Giang Du nghĩ, như thế này vẫn chưa đủ.
Chỉ cần Đinh Hiền còn làm chủ tịch ở Giang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-choi-thuong-luu/5218377/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.