Tần Tử Sở có chút kinh ngạc nói: “Ngươi đã sớm tính toán trọng dụng Lý Tư, vì cái gì ta dồn ép hắn nhiều năm, ngươi cũng không phản đối?”
Vui vẻ trong mắt Doanh Chính chợt lóe rồi biến mất.
Ngay sau đó, hắn tiến đến bên gò má Tần Tử Sở đặt lên một nụ hôn khẽ, ôn nhu nói: “Bởi vì Tử Sở bất bình vì trẫm, trong lòng trẫm cảm thấy đặc biệt vui vẻ.”
Lời còn chưa dứt, vui vẻ trong mắt Doanh Chính chuyển thành lãnh khốc cùng hờ hững.
Hắn ngẩng lên nhìn về phía bầu trời ngoài cửa sổ, bình tĩnh nói: “Lý Tư vẫn luôn tự đánh giá mình rất cao, cũng hiểu được mình muốn gì —— hắn là người rất thanh tỉnh, cũng rất thực tế. Nếu không cho hắn bị vây trong khốn khổ, thì ngày sau Lý Tư làm sao càng thêm dốc hết toàn lực chứ?”
Tần Tử Sở chợt bật cười: “Ta cho rằng hắn vốn cũng hết sức tôn sùng ngươi. Lý Tư là một kẻ sẽ nói chuyện theo tâm ý của người khác, có thể lựa ra vấn đề mấu chốt khuyên can người khác. Trên thực tế, nếu không vì ta biết rõ hắn xử lý chuyện hậu sự của ngươi nên có thành kiến, ngay cả ta cũng muốn dùng hắn.”
Doanh Chính cười lạnh một tiếng, bình tĩnh nói: “Chỉ cần có thể cho Lý Tư vinh hoa phú quý, mà còn liên tục cho hắn vinh hoa phú quý, Lý Tư có thể lập tức thật tâm dâng ra toàn bộ tài hoa cùng bản lĩnh của hắn. Người như vậy có thể dùng, cũng có thể trọng dụng, nhưng trẫm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907094/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.