Lý Tư lớn tiếng đem những lời này gào xong, vừa quay đầu lại liền đối diện với ánh mắt cổ quái của Hàn Phi.
Lập tức, hắn hoảng sợ toát mồ hôi lạnh.
Quốc chủ bệnh kéo dài đã lâu, bệnh nặng nằm trên giường, Lý Tư ngang nhiên hô lên muốn tận trung vì Thái tử —— chuyện này nghe không hay chút nào!
Nếu quốc chủ và Thái tử đều có tấm lòng rộng rãi, chẳng truy cứu, vậy đây bất quá là lời Lý Tư nhất thời nóng lòng nói đùa; nhưng nếu sau khi truyền đến tai quốc chủ hoặc là Thái tử khiến bọn họ giận tím mặt, thì đó chính là bùa đòi mạng của Lý Tư.
“…Ách, ta đây nhất thời nóng lòng, ngươi quên lời ta vừa mới nói đi.” Lý Tư nuốt một ngụm nước bọt.
Hàn Phi không phải người không biết phải trái, trực tiếp gật đầu đáp ứng chuyện này, xoay người liền quên mất.
Hắn nhìn sắc trời một chút, chợt nói: “Gần tới giờ, sư, sư huynh theo ta tiến cung gặp Thái tử đi.”
Nói xong, Hàn Phi cất bước ra ngoài phòng.
Lý Tư đi theo sau Hàn Phi, ánh mắt từ từ lộ ra một ý vị u ám, chậm rãi nắm chặt nắm tay.
Tâm hắn nghĩ: nơi này cũng không có người ngoài, người nghe được ta hô to chỉ có mình Hàn Phi.
Hơn nữa hai sư huynh đệ chúng ta, bản lĩnh không phân cao thấp, vì hắn được quốc chủ trọng dụng trước, bây giờ mới có thể đứng hàng Cửu khanh.
Nhưng hiện tại quốc chủ đã sắp không xong, chẳng lẽ Thái tử trẻ tuổi vẫn muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907093/chuong-169.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.