“Cái gì, Xuân Thân Quân lại tự sát?” Tần Tử Sở nghe được tin nội thị hồi báo, bộ dạng sợ hãi cả kinh.
Hắn không rõ nên nhìn về phía Doanh Chính, chân mày chau lại, ngỡ ngàng nói: “Tuân Khanh tính cách ôn hòa lại nhớ bạn cũ, hắn không thể kích động đến Xuân Thân Quân. Tại sao Xuân Thân Quân sau khi gặp qua Tuân Khanh bỗng nhiên nghĩ quẩn?”
Doanh Chính hướng nội thị nhướng mày, nội thị lập tức nằm úp sấp trên đất đem tình hình lúc đó thuật lại không sót một chữ.
Tần Tử Sở nghe xong có chút bội phục nói: “Không ngờ Xuân Thân Quân lại là nghĩa sĩ tuẫn quốc*.”
*tuẫn quốc: hi sinh cho tổ quốc Nghe lời Tần Tử Sở thốt ra, Doanh Chính thoáng chốc không khống chế được bật cười. “Có gì buồn cười.” Tần Tử Sở trừng mắt nhìn hắn một cái, nhẹ giọng lầu bầu. Doanh Chính tiến đến trước mặt Tần Tử Sở, không kiềm chế được ý cười trong mắt, ngữ điệu nhẹ nhàng nói: “Ngươi cho là Xuân Thân Quân tuẫn quốc? Ha ha ha, quốc chủ Sở quốc chết còn sớm hơn Xuân Thân Quân, Xuân Thân Quân khi đó cũng không cân nhắc qua muốn tuẫn quốc, bây giờ sao có thể vì chuyện thương tâm mà tự sát tuẫn quốc? Hắn rõ ràng là vừa thấy được Tuân Khanh, đã cảm thấy mình cố ý muốn thay đổi giang sơn của Sở vương không thành lại làm cho Sở quốc mất nước, vì thế cảm thấy không chịu nổi —— chỉ cần ở Đại Tần ta một ngày, Hoàng Yết liền phải đối mặt với Tuân Khanh biết được việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907087/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.