Tần Tử Sở nhướng mày liếc Doanh Chính một cái, không nhanh không chậm đem hai quân cờ khác màu bỏ vào trong bát đựng cờ.
Hắn cười một tiếng, mở miệng nói: “Ngươi cứ như vậy tin tưởng là ‘Toàn bộ thiên hạ đã bình diệt?”
Doanh Chính nhìn bàn cờ, giúp Tần Tử Sở chọn con cờ, thần sắc ôn hòa nói: “Sở quốc mất đi Hạng Yến, cho dù có nhiều tinh binh hơn nữa cũng không hữu dụng, đối với Vương Tiễn mà nói, lúc này Sở quốc có mở cổng tùy ý cho hắn mang đại quân Tần tiến vào hay không, cũng không có chút khác biệt nào. Sợ rằng sang năm, Thọ Xuân đã bị công phá.”
Tần Tử Sở lộ ra vẻ mặt “Ngươi đang khoác lác”, nhưng trong lòng hắn đã tin.
Sự thật và lời Doanh Chính đã nói quả thật gần giống, nhưng lại có khác biệt nhỏ.
“Tướng quân, Sở quốc lại đánh lén chúng ta vào ban đêm. Hiện tại đã có tám mươi chiến sĩ bị thương, sĩ khí của bọn họ đều rất thấp.” Mông Nghị tức giận hung hăng đập bàn.
Hắn hiển nhiên đang vì tổn hại của thủ hạ mà cảm thấy đau lòng.
Vương Tiễn mặt không đổi sắc gật đầu, miệng nói: “Chúng ta vừa mới tới Sở, binh mệt ngựa đuối. Các chiến sĩ ban đêm chịu không nổi mệt mỏi ngủ mất, để cho quân Sở lợi dụng sơ hở cũng là lẽ thường.”
Mông Nghị cười khổ một tiếng nói: “Tướng quân, ta hiểu ý tứ của ngươi. Nhưng quân Sở bây giờ hiển nhiên đã nghiện đánh lén, một lần, hai lần đánh lén đã tạo thành tổn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907086/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.