Tần Tử Sở cười đến vui vẻ, ngón tay có chút ngả ngớn ma xát qua lại làn da bóng loáng trên cằm của Doanh Chính.
Hắn ôn nhu nói: “Ta đây nhất định phải thoái vị nhượng hiền trước khi ngươi tròn hai mươi hai tuổi, để cho mình mỗi ngày thượng long sàng. Có Thủy Hoàng đế bệ hạ hầu hạ ta, cuộc sống như thế thật khiến cho người ta mong đợi.”
Doanh Chính bị Tần Tử Sở chọc cho cười rộ lên.
Hắn một phen nắm chặt cổ tay của Tần Tử Sở, đem Tần Tử Sở đè trong ngực, lột ra miện phục tinh xảo từ bả vai xuống dưới, miệng nói: “Trẫm nhất định sẽ hầu hạ phụ hoàng thật tốt —— không bằng phụ hoàng nói một chút xem, đêm nay ngươi muốn trẫm dùng tư thế gì hầu hạ ngươi?”
Tần Tử Sở bị lời nói không đứng đắn của Doanh Chính khiến cho cười đến không dừng được, mềm nhũn nằm trong ngực Doanh Chính, cười đến run rẩy cả người.
Doanh Chính thuận thế khẽ hôn xuống dọc theo xương quai xanh của hắn, bàn tay đã duỗi vào vạt áo dưới, nhẹ nhàng nhu lộng, từng ngụm m*t vành tai, đồng thời nói: “Tử Sở, lúc đầu trẫm nghĩ nếu khi trẫm mười lăm tuổi ngươi không nhường ngôi cho trẫm, trẫm sẽ giết ngươi. Nhưng bây giờ trẫm nghĩ, dù ngươi ngồi cả đời ở vị trí quốc chủ cũng không hề gì, ngươi có thể bầu bạn với trẫm là tốt rồi.”
“Ta sẽ không rời khỏi.” Tần Tử Sở đ*ng t*nh phát ra từng đợt hừ nhẹ.
“Thịch ——!” một tiếng, Doanh Chính đem tấu chương cùng nghiên mực trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907084/chuong-160.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.