Tần Tử Sở rất biết cách đối phó với hài tử.
Hắn trực tiếp ngồi xổm trước mặt Trương Lương, đưa tay vỗ nhẹ đỉnh đầu Trương Lương.
Sau đó, hắn dắt tay Trương Lương đến một chỗ yên lặng, ôn nhu mở miệng: “Ân, quả nhân tin lời ngươi nói là thật.”
Tần Tử Sở cũng không chủ động hỏi mâu thuẫn giữa Trương Lương và Lý Tư, mà cười nói chuyện khác: “Hôm nay học tập có chỗ nào cảm thấy khó khăn không?”
Nhắc tới học tập, ánh mắt Trương Lương lập tức sáng lên.
Hắn nói thật nhanh: “Bút lông sử dụng rất tiện, hơn nữa Tần quốc thay văn tự mới cũng vô cùng thú vị. Nét bút đơn giản, mẫu chữ tuyệt đẹp. Những văn tự này là ngài hạ lệnh lệnh chỉnh biên sao?”
Tần Tử Sở thuận tiện phủi mặt đất, trực tiếp ngồi trên phiến đá mài bóng.
Hắn vỗ vị trí bên cạnh, kéo Trương Lương ngồi cạnh mình.
Trên mặt Tần Tử Sở nở nụ cười đắc ý nói: “Thống nhất văn tự, đo lường, chiều dài bánh xe và vũ khí đều là do Thái tử đề nghị. A Chính, ân, chính là Thái tử, hắn là người ưu tú nhất. Ngươi cảm thấy văn tự không tồi là do Tuân Huống tiên sinh dẫn dắt môn hạ đệ tử cùng tu chỉnh ra. Sau khi Đại Tần ta phổ biến rộng rãi bút lông, đã có rất nhiều người dùng bút lông đem văn tự Tần trước kia viết thành bộ dáng tương tự. Sau khi Tuân Huống tiên sinh tìm đọc qua văn tự của các quốc gia và phương pháp sáng tác dân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907083/chuong-159-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.