Tần Tử Sở mang trên mặt nụ cười ấm áp, ngữ điệu không đổi nói: “Trả lời không được à? Đình úy vừa mới nói là vì tốt cho ngươi, ý của hắn là —— chỉ có người thắng mới có tư cách viết sử. Ngươi muốn tìm Tần quốc báo thù diệt quốc, nhưng chẳng lẽ không có Tần quốc, Hàn quốc cũng sẽ không vong bại sao? Không, Hàn vương là một quân chủ ngu ngốc vô đạo, thời điểm hắn tại vị vừa không khởi công xây dựng thuỷ lợi, cải thiện dân sinh, cũng không củng cố quân đội, tăng cường sức mạnh quốc gia, càng không đoàn kết với các nước phía đông, tăng cường ngoại giao. Phi công tử là huynh đệ của hắn, tài trí xuất chúng như vậy, Hàn vương lại không nhận thức được tài hoa của hắn, như vậy, sự sụp đổ Hàn quốc đã trong phút chốc. Dù là, đợi đến một ngày Đại Tần ta suy sụp, tuyệt đối cũng không có sử quan nói Hàn quốc cường thịnh, trên dưới một lòng, lại chợt bại dưới tay Tần quốc, chỉ bởi vì Tần quốc có quân đội cường đại.”
Hắn vừa nói chuyện, lại vừa xoa đỉnh đầu Trương Lương, ôn hòa mở miệng nói: “Ngươi bây giờ tuổi còn nhỏ, đợi đến khi trưởng thành, thật sự dùng hai mắt của mình nhìn xem thế giới này, nên hiểu rằng không có gì liên quan đến đen và trắng—— nếu có cơ hội, chi bằng ngươi trở về Hàn xem tình trạng sinh hoạt của dân chúng ở nơi đó, chính miệng hỏi một chút bọn họ muốn bị vua của nước nào thống trị.”
Đối với thu nạp dân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907080/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.