Doanh Chính nghe Tần Tử Sở nói, chẳng những không thay hắn vui vẻ, ngược lại tiến lên ôm lấy thân thể Tần Tử Sở không buông.
Doanh Chính áy náy nói: “Tử Sở, trẫm làm ngươi chịu ủy khuất.”
Tần Tử Sở ôm chầm lại thắt lưng mạnh mẽ của Doanh Chính, nhịn không được cười ra tiếng.
Hắn hít sâu một hơi, cố kềm nụ cười trên mặt, điềm tĩnh trả lời: “A Chính, ngươi suy nghĩ nhiều quá, ta không cảm thấy ủy khuất.”
Không đợi Doanh Chính phản bác, Tần Tử Sở đã hôn lên bờ môi của hắn, ngăn lời Doanh Chính sắp sửa nói ra.
Đầu lưỡi mềm mại linh hoạt chen vào trong đôi môi Doanh Chính, cọ xát vòm miệng của hắn một chút, mang theo từng đợt ngứa ngáy tê dại.
Doanh Chính không thể không tham gia, cùng nhau chuyển động, nhưng hắn lại bị đầu lưỡi của Tần Tử Sở cuốn lấy, quyện vào nhau trong miệng, đầu lưỡi ma xát đáy lưỡi của hắn, chuyển động nhẹ nhàng dọc theo lưỡi trơn bóng, kéo theo toàn bộ lực chú ý của Doanh Chính.
Doanh Chính nhịn không được siết chặt Tần Tử Sở vào ngực, dùng sức m*t lấy đầu lưỡi của Tần Tử Sở, cho đến khi người trong ngực truyền đến giãy dụa rất nhỏ, chưa thỏa mãn mở miệng, buông Tần Tử Sở ra.
Tần Tử Sở sắc mặt ửng đỏ, trong mắt hơi hàm chứa một tầng mị sắc.
Hắn quyến luyến không thôi, sau khi hướng môi dưới góc cạnh phân minh của Doanh Chính c*n m*t vài cái, mới nhẹ giọng giải thích: “A Chính, vị trí quốc chủ ta ngồi vốn là ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907079/chuong-156.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.