Vẻ mặt Doanh Chính càng thêm dịu dàng, động tác v**t v* thắt lưng của Tần Tử Sở cũng có vẻ càng thêm ôn tồn.
Hắn cắn lỗ tai của Tần Tử Sở, ôn hoà nói: “Trẫm cũng nguyện ý.”
Tần Tử Sở lúc này mới nói tiếp nửa câu sau: “Đáng tiếc, sau khi nghe ngươi nói lời tâm tình, ta vẫn quyết định khôi phục giao ước trước đó. Mười ngày một lần —— ngươi thường cố ý nói lời ta thích nghe lấy lòng ta, nhân cơ hội làm xằng làm bậy. Ta không thể luôn dung túng ngươi.”
Doanh Chính sắc mặt cứng đờ, nắm thắt lưng của Tần Tử Sở, lần thứ hai tiến vào nơi ôn nhu kia, tiến công liên tiếp đã làm Tần Tử Sở đầu óc choáng váng, quên mất lời mình vừa mới nói.
“… Tử Sở, có thể tự mình đi sao? Quên đi, trẫm giúp ngươi.” Doanh Chính nhìn người hoàn toàn xụi lơ mệt mỏi trong ngực của hắn, không nỡ đánh thức Tần Tử Sở.
Không nghĩ tới Tần Tử Sở nghe được âm thanh của hắn, cố sức chớp chớp đôi mắt, ánh mắt mê mang dần dần ngưng tụ, tỉnh táo lại.
Tần Tử Sở thở gấp một tiếng, vịn vách tường đứng thẳng dậy, lộ ra khuôn mặt tươi cười với Doanh Chính, sau đó nói: “Lời ngon tiếng ngọt, ta thật sự ăn no rồi.”
Lời nói trắng ra làm Doanh Chính cũng không khỏi đỏ mặt lên, Tần Tử Sở rút chặt đai lưng, ung dung bước ra khỏi dục phòng.
Dưới ánh trăng, tư thái tiêu sái mà chậm rãi, không một chút khó chịu ngượng ngùng nào.
Doanh Chính thầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907068/chuong-147-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.