Doanh Chính không nghĩ tới sẽ chợt nghe Tần Tử Sở nói ra lời như vậy, không khỏi ngây ngẩn cả người.
Thời gian bọn họ ở chung đã qua mười lăm năm.
Dù trong lòng Doanh Chính nói qua chỉ cho Tần Tử Sở thời gian mười lăm năm, nhưng dưới thái độ quang minh chính đại của Tần Tử Sở, Doanh Chính có thể tiếp xúc với toàn bộ chính vụ.
Cho dù chỉ với danh nghĩa Thái tử, việc hắn quyết định cũng không có ai ngăn trở.
Doanh Chính gần như quên đi cam kết của chính bản thân mình.
Nếu không, hắn cũng sẽ không đầu năm tròn mười lăm tuổi, nhưng đến cuối năm mới cử hành lễ đội mũ cũng không muốn thúc giục Tần Tử Sở.
Nhưng không thể không nói, bây giờ Tần Tử Sở chủ động buông bỏ quyền lực trong tay, làm trong lòng Doanh Chính càng thêm thoải mái.
Biết “Tần Tử Sở sẽ không bị quyền lợi mê hoặc” và tự mình cảm nhận được quyền lợi trong tay Tần Tử Sở không ngừng chuyển vào tay mình, hai loại cảm giác này hoàn toàn bất đồng.
Các thần tử đang ngồi mặc dù trong lòng có chút kỳ quái với hành động của quốc chủ, nhưng Tần vương Tử Sở trước đây chưa một lần làm qua bất kỳ hành động liệt thổ phân cương* gì, trong nước vẫn còn liên tục thi hành chế độ quận huyện.
*Ngày xưa, thiên tử chia đất cho chư hầu hoặc công thần gọi là “liệt thổ phân cương” Có rất nhiều nhân tài từ những quốc gia khác chạy tới Tần quốc mà phấn đấu vì công danh lợi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907067/chuong-147-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.