Giấy đương nhiên chính là giấy!
Bảo bối trắng như tuyết, dẻo dai, ngón tay gảy lên sẽ phát ra tiếng vang giòn giã mê người, có thể viết chữ, in ấn và chùi mông!
Tần Tử Sở thật sự muốn trả lời câu hỏi của Cam La như vậy.
Nhưng chỉ cần hắn còn chưa điên thì có thể biết rõ trừ mình ra, trên thế giới này không ai hiểu được “Giấy” rốt cuộc bộ dạng thế nào.
Hắn không thể làm gì khác hơn là khẽ chau mày, nhớ lại nguồn gốc tạo ra giấy.
Đại thần đang ngồi không có ai ngu dốt.
Dù Tần Tử Sở cũng không giải thích “Giấy” rốt cuộc là cái gì, nhưng thông qua lời của hắn nhắc tới lúc nãy, muốn dùng “Giấy” làm phương tiện sao chép sách, bọn họ cũng có thể đoán ra “Giấy” đại khái là vật mềm nhẹ, dễ viết hơn so với tơ lụa.
Bởi vậy, ánh mắt của vài vị lão thần thường cần viết văn tự sáng lên.
Bọn họ mong chờ nhìn chăm chú vào quốc chủ.
Tần Tử Sở rốt cuộc nhớ lúc ban đầu giấy làm ra từ cái gì!
Hắn giả thành một dáng vẻ nghĩ sâu tính kỹ, nói: “Sau khi tằm kéo tơ dệt lụa, còn dư lại kén xấu, loại kén xấu này không thể trực tiếp dùng, chỉ dùng cách tẩy trắng sợi bông làm ra sợi tơ tằm. Đợi cho kỹ thuật tẩy sợi bông hoàn thành, trên chiếu bện từ nan tre tự nhiên dính một ít sợi còn sót lại. Chờ đến khi tẩy sợi nhiều lần, sợi bông trên chiếu nan tre liền tích thành một tầng mỏng mềm nhẹ màu trắng. Sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907057/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.