Yến vương kinh ngạc không thôi trợn to hai mắt.
Hắn nghĩ thầm: hai mươi vạn thanh niên cường tráng, dù không phải là quân tinh nhuệ của Yến quốc ta, cũng đã chiếm một phần ba tổng số.
Nếu ta đem nhiều người như vậy cho Tần vương Tử Sở, còn không bằng đem khu Đốc Kháng cho hắn!
Dù sao, thuế thu hàng năm cũng sẽ có, nhưng người nếu không có, cần khoảng hai mươi năm mới có thể bổ sung.
Yến vương Hỉ vội vàng đưa tay ngăn lại Diêu Cổ, rốt cuộc hướng hắn thỏa hiệp.
“Ngày mai quả nhân đem mười vạn thanh niên cường tráng và khu Đốc Kháng đủ số dâng lên, xin Diêu Khanh nhất định phải nói tốt vài câu với quốc chủ Tần quốc. Để hắn đánh Ngụy quốc đi!” Yến vương Hỉ liên tục dặn dò chuyện này.
Diêu Cổ vô cùng nhẫn nại nghe hắn nói đâu đâu, rốt cuộc sau khi Yến vương Hỉ im mồm, ôn hòa nói: “Xin quốc chủ yên tâm, Diêu Cổ nhất định không phụ sự nhờ vả của ngài.”
Yến vương Hỉ thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này hắn mới phát hiện mình bị dọa đến cả người vô lực.
Yến vương Hỉ hướng nội thị vẫy tay, bước chân phù phiếm, nghiêng ngả lảo đảo rời khỏi phòng.
Trước khi đi, hắn còn không quên dặn dò: “Gian phòng này ngày thường là chỗ ở của quả nhân, mấy ngày nay an bài cho Diêu Khanh ở, xin đừng chê.”
“Quốc chủ thật sự là hiền quân chiêu hiền đãi sĩ!”
Dù sao, không cần nói nhiều, Diêu Cổ thuận miệng khích lệ Yến vương Hỉ một câu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907056/chuong-136-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.