“Xem ra đem ngươi vào lăng tẩm, thật sự là một quyết định chính xác.” Mặt Doanh Chính hiện ra vẻ bất đắc dĩ.
Hắn sờ hai má Tần Tử Sở nói: “Ngươi vẫn là ‘Phụ thân’ của trẫm, chẳng lẽ trẫm cũng muốn để ngươi tìm vài nam sủng an ủi cô đơn sao? Nói ra lời như thế, cũng không sợ trẫm giận.”
Tần Tử Sở nghiêng mặt, để bàn tay Doanh Chính có thể hoàn toàn bao bọc gò má của hắn.
Mi mắt dụ nhân của hắn nâng lên, cười trêu chọc: “Có Thủy Hoàng đế bệ hạ hầu hạ ta là phúc ba đời, Tử Sở còn muốn nam sủng nào nữa.”
Doanh Chính thuận thế nắm cằm Tần Tử Sở, tỉ mỉ thu toàn bộ biểu cảm tươi cười của Tần Tử Sở vào mắt.
Sau đó, hắn lắc đầu, chợt nói: “Đáng tiếc, thời hạn chịu tang chưa qua.”
Tần Tử Sở bật cười vỗ sau lưng Doanh Chính một cái, đẩy hắn ra, tự mình đứng dậy: “Ngươi còn ở đây suy nghĩ lung tung cái gì? Răng còn chưa thay xong đâu, ngươi nghĩ cũng hơi quá sớm.”
Doanh Chính đứng dậy theo, cùng Tần Tử Sở ra ngoài.
Trong miệng hắn nói: “Trước đó vài ngày quá bận rộn rối loạn, trẫm nghĩ rằng, có lẽ ngươi quên một chuyện.”
“A? Chuyện gì?” Tần Tử Sở liếc về hướng Doanh Chính, phát giác vẻ mặt hắn lúc này giống như là gấu ngựa ăn vụng mật đường, đáy lòng không khỏi cảm thấy có chút cổ quái.
Doanh Chính kề sát vào lỗ tai Tần Tử Sở, nhỏ giọng nói: “Chính là trẫm đã hơn chín tuổi, buổi tối ngươi còn có thể an
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907032/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.