Tần Tử Sở chưa cởi ra tang phục, một lớp tang phục nữa lại khoác lên người hắn.
Rất nhiều người đều nói “Nữ yếu tiếu, nhất thân hiếu*”, nhưng Doanh Chính nhìn Tần Tử Sở toàn thân chỉ có tóc dài đen nhánh tô điểm, trong lòng lại cảm thấy lúc màu sắc sạch sẽ này ở trên người hắn, lại rực rỡ không kém gì màu đỏ thắm.
*nữ nhân muốn xinh đẹp, mặc đồ tang là đẹp nhất Màu trắng thậm chí còn làm cho Tần Tử Sở tăng thêm một tầng tiên khí mờ ảo. “A Chính, làm sao vậy?” Tần Tử Sở hướng về phía Doanh Chính khoát tay một cái, để hắn ngồi vào bên cạnh mình. Trên mặt Tần Tử Sở hiện ra nụ cười nhàn nhạt, lại nhanh chóng kiềm chế vẻ mặt của mình. Ba lớp tang phục trên người, Tần Tử Sở không thể tùy ý cười vui. Người hầu hai bên lui ra, Doanh Chính nhìn chằm chằm vào Tần Tử Sở, mở miệng hỏi: “Sau khi chết, ngươi muốn dạng lăng mộ ra sao?” Tần Tử Sở trong nháy mắt ngẩn người. Ngay sau đó, hắn chớp đôi mắt, kịp nhận ra Doanh Chính đã từng chết qua một lần lại đang lo lắng việc “Hậu sự” trọng đại. Đối với cổ nhân mà nói, tang lễ là chuyện đại sự, quan trọng giống như khi ra đời. Bởi vậy, bất luận là tang sự của Tần Chiêu Tương Vương tuổi già mà mất, hay Tần Hiếu Văn Vương làm quốc chủ ba ngày, cũng hết sức bi thương. Về điểm này, ở hiện đại từ những phát hiện trong lăng Tần Thủy Hoàng có thể nhận thấy ngay cả Doanh Chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907031/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.