Doanh Chính tâm tư phức tạp nhìn Tần Tử Sở, lại không tìm được lời để phản bác hắn.
Đời trước hao hết tâm tư, Doanh Chính cũng không cầu được cách thành tiên, sống vĩnh viễn, trái lại lúc tuổi già phát hiện ra tất cả chẳng qua đều là âm mưu của thuật sĩ giang hồ.
Trường sinh bất lão mà hắn theo đuổi là trăng trong nước, còn hắn chính là kẻ ngu xuẩn không ngừng vớt ánh trăng trong nước kia.
Bởi vậy, Doanh Chính trước khi trọng sinh cũng đã căm thù chuyện quỷ thần đến tận xương tuỷ.
Nếu hắn không thật sự trải qua việc này, e rằng sống thêm vài năm nữa, dưới cơn nóng giận, hắn sẽ làm cho loại phương sĩ* này hoàn toàn biến mất trên đời.
*phương sĩ: người cầu tiên học đạo Lúc này nghe Tần Tử Sở dùng giọng điệu ngạo mạn nói ra “Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn”, Doanh Chính liền hiểu chuyện này tuyệt đối không ai có thể làm được. Nói cách khác, bất luận thế nào hắn cũng không khống chế được chuyện đi hay ở của Tần Tử Sở. Điều này làm cho Doanh Chính thất vọng không thôi. Hắn nắm chặt bàn tay Tần Tử Sở, thở dài nói: “Tử Sở, nơi ngươi sống ra sao? Thôi, hay đừng nói cho trẫm biết.” Doanh Chính bỗng nói: “Trẫm luôn có một cảm giác, nếu ở thời đại của ngươi, trẫm tuyệt đối không phải là kiểu người mà ngươi thích.” Tần Tử Sở nghe được câu này, không khỏi cười một cái. Hắn mang vẻ trêu ghẹo, nắm cằm Doanh Chính quơ quơ, hạ giọng nói: “Không gặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907011/chuong-95-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.