Thấy ánh mắt sáng ngời của Tần Tử Sở đang nhìn mình chằm chằm, Doanh Chính thoải mái nhắm mắt lại.
Hắn nhẹ giọng nói: “Trẫm vẫn như vậy. Tần quốc nói không giữ lời, lòng tham không đáy, lục quốc đã công nhận.”
Tần Tử Sở trừng mắt nhìn Doanh Chính một hồi, trả lời: “Được, ta nhớ kỹ.”
Dứt lời, hắn cũng nhắm mắt lại, xoay người đi.
Doanh Chính tiện thể dán sát vào lưng Tần Tử Sở, từ phía sau ôm thân thể hắn, hơi thở vừa vững vàng lại vừa ấm áp thổi qua lưng Tần Tử Sở.
Áo trong mỏng manh căn bản không ngăn được hơi thở nóng ẩm, Tần Tử Sở ngứa lưng, không tự chủ được giật giật thân thể.
Doanh Chính nhắm mắt lại cảm nhận phản ứng của thân thể sát bên, cong khóe môi nở nụ cười nhàn nhạt.
Hai người một đêm yên ổn vô sự.
Sáng sớm hôm sau, khi Tần Tử Sở rời giường lại phát hiện hai đùi của mình mềm như sợi mì, hoàn toàn không còn sức lực, thắt lưng cũng đau dữ dội.
“Ta nên ngồi xe thôi. Kỳ thật nôn suốt cũng có thể thành thói quen.” Tần Tử Sở cười xấu hổ, nhịn không được đưa tay bóp phía trong đùi.
Doanh Chính nhìn động tác của hắn chằm chằm, cho đến khi Tần Tử Sở biết được động tác nhấc lên ngoại bào v**t v* đùi của mình, có thể để Doanh Chính nhìn thấy rõ cái gì từ trong quần yếm, hắn đột nhiên đỏ mặt, tay chân luống cuống kéo vạt áo xuống.
“Nếu không thoải mái, hôm nay tạm thời không đi.” Doanh Chính ấn Tần Tử Sở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907010/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.