Tằng Hồ hơi di chuyển về phía sau, có chút không được tự nhiên nói: “Nhưng chuyện của Mặc gia, công tử có hiểu rõ không?”
Tần Tử Sở theo bản năng nói: “Kỷ luật nghiêm minh, không thể giết người?”
Tằng Hồ gật đầu.
Sau đó, hắn dùng giọng điệu hơi lưỡng lự nói: “Mặc giả nghe theo sự lãnh đạo của Cự Tử*, người làm quan cần thi hành chủ trương của Mặc gia, hơn nữa nộp toàn bộ bổng lộc lên trên, có tiền cùng chia. Công tử, Tần quốc thi hành Pháp gia, việc này… sợ rằng không đúng lúc…”
*Cự Tử: các đệ tử đời sau kế nhiệm Mặc Tử đều xưng là Cự Tử. Một đệ tử muốn trở thành Cự Tử thì phải là người văn võ song toàn, có cả trí tuệ lẫn võ công cao cường. Tương truyền Yên Đan thái tử của nước Yên là một trong số các đời Cự Tử của Mặc Gia. Kinh Kha cũng là đệ tử của Mặc Gia. Tần Tử Sở cười tủm tỉm khoát tay, nhẹ giọng nói: “Ta không định cho ngươi chức quan, về phần bổng lộc ta cho ngươi, xài thế nào là việc cá nhân của ngươi, Tử Sở tuyệt đối không ngang ngược can thiệp.” Tằng Hồ do dự một lát, rốt cuộc cắn răng gật đầu. Phần lớn Mặc giả có tinh thần mạnh mẽ, chịu được khổ nhọc, nghiêm khắc với quy tắc, xem việc giữ gìn công lý và đạo nghĩa như là trách nhiệm không thể chối từ. Bởi vậy, dù cho bọn họ có bản lĩnh kiếm nhiều tiền, nhưng lại đều là một đám bị thần tài bỏ qua, khi đến lượt mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907003/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.