Bất luận tâm tình của nhóm môn khách lúc mở mắt trừng trừng nhìn Tử Sở công tử đi theo một lão nông mặt đầy gió sương, ngồi xổm trên ruộng nói chuyện phiếm phức tạp bao nhiêu, Tần Tử Sở cũng đã thành công làm vị lão ông bên cạnh mở máy hát, nói ra tình hình thực tế.
Hắn tròn mắt, ra vẻ không dám tin hô lên: “Cái gì? Lại còn có chuyện này! Nhi tử nhà xã trưởng muốn lấy thê tử có liên quan gì đến việc các ngươi phân chia nước để cày bừa vụ xuân?”
Lão ông buồn rầu nhíu mày, đưa bàn tay đen thô đầy vết rạn gãi búi tóc, hoàn toàn không vòng vo nói: “Đây xem là gì a? Khi cày bừa vụ xuân nhà ai không cần nước? Dù sao cũng phải tìm cơ hội giành nước về nhà dùng trước. Xã trưởng lấy lý do lừa gạt chúng ta cũng không tồi. Ôi chao, thói đời chính là như vậy. Đại Tần chúng ta đã là tốt rồi, dù nông cụ không quá tiện lợi, nhưng dựa vào sức lực tốt cũng có thể làm để sống. Bình thường cày ruộng giỏi còn được thưởng. Không giống những quốc gia khác —— nghe nói bọn họ vẫn luôn bị quân Tần đánh đến đại bại, đám lính khi chạy trốn cả giày cũng vứt lại. Nếu sống trong một quốc gia ăn bữa nay lo bữa mai như vậy, dù có đất đai cũng không thể trồng trọt tốt, không yên ổn bằng chúng ta.”
Tần Tử Sở nhớ kỹ lời lão ông nói, tiếp tục hỏi: “Vậy tại sao nói nông cụ không tiện lợi? Ta vừa thấy lão ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907002/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.