Nghĩ đến trên người cô còn có vết thương Mục Nghiên Chi lập tức giảm lực đạo. Nguyên Nhị đã nhận ra, cũng không giãy giụa nữa.
Cô khẩn trương bắt lấy cánh tay Mục Nghiên Chi, mười ngón bám chặt vào da thịt, thiếu chút nữa thì đâm sâu vào bên trong da thịt. Người phía sau không rên một tiếng, tùy ý để cô phát tiết.
Hồi lâu Nguyên Nhị buông tay ra, cúi đầu vừa thấy làn da cánh tay hồng hồng.
Nguyên Nhị cảm nhận được một tia không biết làm sao. “Cái đó… Thực xin lỗi.”
Mục Nghiên Chi mím môi, không trả lời, qua một lúc anh gọi cô một tiếng. “Lỗ tai nhỏ…”
Dừng một lát anh mới nói tiếp: “Anh biết em đang sợ điều gì, nhưng em hãy tin anh, nhất định anh sẽ không như vậy, vĩnh viễn sẽ không như vậy. Anh chỉ cần hai năm, hai năm sau anh sẽ ở chỗ này, nơi nào cũng không đi, chỉ ở bên cạnh em. Bây giờ anh chưa đủ cường đại, anh muốn bản thân lớn mạnh hơn để sau này mỗi một ngày trôi qua đều có thể làm hậu thuẫn vững chắc cho em, có thể che mưa chắn gió giúp em. Em phải tin rằng anh nhất định sẽ trở về.”
Một câu hứa hẹn lọt vào lỗ tai, xuyên qua màng nhĩ chạy thẳng vào đáy lòng, thế nhưng Nguyên Nhị không có cách nào để bản thân không sợ hãi. Đôi mắt của cô hàm chứa nước mắt, dùng sức lắc đầu. “Không cần, em không cần, không cần…”
“Nguyên Nhị! Em đừng khóc, đừng khóc được không? Em như vậy khiến anh cảm thấy bản thân là một tên khốn, từ đầu tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lo-tai-nho-cua-anh/1853743/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.