Trình Lưu tay này cầm bó hương liệu tay kia ôm hoa, làm hết phận sự đi theo sau Quý Triều Chu, cả hai lại đi dạo nửa tiếng nữa rồi mới trở lại xe.
“Đưa hoa cho tôi.” Quý Triều Chu đến gần Trình Lưu, anh muốn lấy lại chỗ hoa mà cô đang ôm.
Trình Lưu thoáng buông tay ra, nhìn ngón tay thon thả và trắng nõn của đối phương rút vài bông hoa từ trong bó hương liệu kia, cô ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng khác với hương hoa. Thật ra trong không gian chật hẹp ở xe mấy lần trước, Trình Lưu cũng ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng đó, nhưng cô không để ý mấy.
Vừa rồi cánh tay của bạn trai đang ở quá gần cô, cảm giác hiện diện càng tăng lên, Trình Lưu lập tức nhận ra. Đó là mùi gỗ đàn hương thoang thoảng xa lánh bụi trần, khiến cô không khỏi liên tưởng đến người ngồi bên thanh đăng trong thiền tự, nhìn cuộn giấy màu vàng, yên tĩnh tịch liêu. Đồng thời mùi hương cuối khiến Trình Lưu cảm nhận được thoang thoảng một mùi hương dịu nhẹ ẩm ướt, không chỉ vậy còn mang theo vị ngọt mơ hồ, xua tan đi cảm giác lạnh lẽo của hương đầu và giữa.
“Người anh thơm thật đấy.” Trình Lưu ngước nhìn bạn trai rồi nói trắng ra.
Nghe vậy, Quý Triều Chu cũng không cảm thấy bị vệ sĩ mạo phạm, anh chỉ giải thích: “Di Độ Nhiễm Sơn.” Nhưng mùi hương trên người Quý Triều Chu là loại đặc biệt do chính tay anh làm ra, không giống như các dòng Di Độ trên thị trường, ở mùi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lo-roi-yeu-luon/2530408/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.