Cuối cùng Quý Triều Chu không tiếp tục làm việc nữa, anh cởi áo khoác trắng, thay lại quần áo của bản thân, chậm rãi đi xuống tầng dưới.
Khi bước ra, từ xa anh đã nhìn thấy khuôn mặt của vệ sĩ trong xe. Cô mở cửa kính, đang cúi đầu bấm điện thoại, không biết có phải đang báo cáo cho Quý Mộ Sơn hay không. Nhưng ngay sau đó, Quý Triều Chu biết rằng đối phương đang gửi tin nhắn cho mình vì điện thoại của anh vừa reo lên.
Số 6: [Còn đang làm việc?]
Quý Triều Chu không trả lời, thoát khỏi Wechat và đi tới chỗ ô tô. Anh còn chưa đi đến nơi, đối phương đã như có linh cảm, quay đầu nhìn về phía bên này, hai mắt lập tức sáng lên nở nụ cười với anh.
Sau đó vệ sĩ xuống xe, mở cửa cho anh rồi hỏi: “Anh ăn tối chưa?”
Quý Triều Chu chặn lại lời nói tiếp theo của đối phương, nói thẳng: “Tôi không đói.”
Trình Lưu cũng không ép, ngồi lên xe đưa bạn trai về nhà. Vừa đóng cửa xe, cách biệt với thế giới bên ngoài, Quý Triều Chu có thể cảm nhận được sự hiện diện của đối phương càng trở nên mạnh mẽ hơn, điều quan trọng nhất là…
Anh nghiêng đầu, đôi mắt đẹp trầm tĩnh nhìn người vệ sĩ đang lái xe: “Di Độ Nhiễm Sơn?”
Trình Lưu lập tức nhận ra bạn trai đang nói về loại nước hoa trên người cô: “Em vừa thấy nó trong trung tâm thương mại nên mua về, nhưng nó có vẻ không thơm bằng của anh.”
Quý Triều Chu im lặng một lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lo-roi-yeu-luon/2530406/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.