Bù nhìn rơm cao cỡ nửa người được Quý Triều Chu nhét vào lòng. Anh chưa kịp phản ứng thì đã thấy Trình Lưu lấy một chiếc xe đẩy hàng khác, bỏ hết đồ vào rồi nghênh ngang đi ra khỏi siêu thị. Thu hút sự chú ý của biết bao người qua đường.
Trình Lưu chẳng bận tâm, cô bước ra thì thấy Quý Triều Chu vẫn còn ở phía sau, vì vậy dừng lại chờ anh.
Quý Triều Chu đành ôm bù nhìn rơm kỳ quặc bước ra khỏi siêu thị, anh nhìn xe hàng trong tay cô: “Đây…… cũng là quà tặng?”
Vừa rồi sau khi đi ra từ nhà kho, Trình Lưu và quản lý siêu thị chỉ thiếu mỗi nước kết bái huynh đệ tại chỗ.
“Không phải, tôi mượn của quản lý.” Trình Lưu nhìn anh ôm bù nhìn rơm một cách cứng ngắc, suy nghĩ kỹ rồi lấy lại, “Ôm không tiện, khi nào về nhà tôi sẽ đưa nó cho anh.”
Cô đột nhiên tiến lại gần, Quý Triều Chu nhất thời không để ý. Hai người gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi cơ thể của Trình Lưu. Mùi bưởi xanh rất nhẹ, có chút vị cay nhẹ trong gió đêm tháng Tư. Đó không phải là mùi nước hoa, mà là mùi nước giặt lưu lại trên quần áo.
Quý Triều Chu thậm chí còn có thể ngửi ra đó là mùi nước giặt của nhãn hiệu nào, rõ ràng là mùi hương phổ biến nhưng nó lại hiện hữu rất mạnh trên người cô.
Có lẽ là vừa rồi cách quá gần.
Lông mi rũ xuống, anh cố ý xem nhẹ hơi thở ấy. Trong khi đó Trình Lưu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lo-roi-yeu-luon/2524754/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.