Editor: Hồng Tím Than
Không khí ảm đạm bao phủ hai người, tựa như dây leo bám vào dây leo, lít nha lít nhít dệt thành một tấm lưới vô hình.
Anh chỉ chăm chú nhìn, không nói gì. Bóng đêm che phủ Trần Phóng, không thấy rõ hết được khuôn mặt anh, nhưng Từ Ngộ có thể nghe thấy rõ nội tâm mình đang gõ vang từng đợt trống, lỗ mũi tràn ngập mùi máu tươi khiến cho con người ta hưng phấn. Kia là người đàn ông nằm trên mặt đất? Hay Trần Phóng?
Từ Ngộ càng hy vọng là cái sau.
Tất cả đều ti tiện, đều là con mồi của cô.
Anh quay trở lại rồi? Vậy liền trốn không thoát đâu, Trần Phóng!
Cô lộ ra tất cả biểu cảm của nữ sinh khi gặp tình huống này, bối rối, sợ hãi, luống cuống, cặp mắt hồ ly ngấn nước, rơm rớm nước mắt nhìn anh.
"Tôi không có lừa anh....". Cô nghe thấy chính mình nói, âm thanh so với ánh trăng còn thê thảm hơn.
Trần Phóng không trả lời, chỉ đứng nguyên ở nơi đó, nhìn Từ Ngộ luống cuống tay chân lấy điện thoại ra, gọi điện báo cảnh sát, sau đó khó khăn nói ra vị trí của bọn họ.
Cô giống như một con nai bị hoảng sợ, mới vừa rồi kém chút nữa trở thành con mồi trên nanh vuốt của người khác.
Trước khi cảnh sát đến, hai người vẫn giữ nguyên một tư thế. Từ Ngộ sợ anh rời đi, kịch còn chưa có diễn xong. Cô một bên nhỏ giọng khóc nức nở một bến hướng anh xin lỗi: " Tôi thật không cố ý đi theo anh mà, nhà tôi ở ngay đằng trước,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lo-buoc/370137/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.