Ngày mai.
Rèm cửa sổ được kéo ra, ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ phóng vào, rọi sáng phòng ngủ hoa lệ.
Một âm thanh gắt gỏng vang lên khiến chiếc rèm cửa vô tội bị kéo lại, căn phòng ngủ trở lên tối mịt chỉ còn ánh đèn ngủ là còn đó:
" Các cô không biết Đồng Giai Mẫn đang ngủ hay sao?"
Đám người giúp việc mải móng cúi xuống xin lỗi rồi nhanh nhẹn chạy ra khỏi phòng.
Đồng Giai Mẫn bị tiếng nói cáu giận của Thẩm Bạch Phong đánh thức, cô khẽ mở mắt nhưng xem ra vẫn chưa hề muốn dậy.
Thấy người con gái nằm trong lòng ngực mình cựa quậy, anh chủ động hôn nhẹ lên trán cô nói lời chào buổi sáng rồi vỗ vỗ vào vai cô dỗ dành ngủ tiếp.
Khi đã tỉnh hẳn phát giác bản thân đang được anh ôm ấp chợt thấy có gì đó hơi ngượng. Từ khi nào mà Thẩm Bạch Phong có thể thản nhiên làm như vậy với cô? Chẳng lẽ anh đã thực sự yêu cô sao?
Không biết tình yêu đó liệu có thực sự chân thành hay không nhưng hôm qua, khi thấy anh không quản trở ngại, sẵn sàng bỏ ra một số tiền lớn để cứu cô thì trong lòng lại xúc động.
" Cảm ơn anh."
Thẩm Bạch Phong vẫn nhắm nghiền mắt nhưng động tác lại có phần dịch chuyển, anh ôm chặt cô hơn, ôm như muốn bóp nhỏ người cô lại.
" Lời cảm ơn của em có thể thay bằng câu nói i love you không?"
Đồng Giai Mẫn ngượng ngùng, bất giác đỏ bừng mặt, hai má ửng hồng như hai trái cà chua.
Sao anh có thể thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lo-buoc-thanh-nguoi-dung/1735120/chuong-75.html