Dứt lời đầy dây bên kia cúp máy luôn tựa như đã biết rõ Thẩm Bạch Phong sẽ cầm tiền đến chuộc Đồng Giai Mẫn vậy.
Mắt anh sâu thẳm, tay gõ cộc cộc lên bàn như đang dự tính chuyện gì đó. Phải chăng là có liên quan đến Tây Đà.
Rất thú vị!
Anh có thể thông qua đám người bắt cóc này để tìm kiếm tên Tây Đà, rất có khả năng sự thật về cái chết của Đồng Giai Nhiên sẽ được phơi bày trước ánh sáng một cách nhanh chóng và đầy đủ chứng cứ.
Anh ngó sang Thượng Triết đang dùng mười đầu ngón tay gõ phím liên tục nhưng nét mặt lại có chút gì đó bất lực.
" Sao rồi?"
Thượng Triết dừng tay, lắc đầu chua chát:
" Đối phương dùng sim rác."
Con mẹ nó! Vậy thì làm sao biết địa điểm nào để mang tiền đến chứ?
Vừa mới nghĩ bụng như thế thì điện thoại thông bao có tin nhắn tới. Địa điểm là một ngôi nhà hoang ở ngoại thành cách thành phố 300km.
Thẩm Bạch Phong lập tức gọi điện cho thủ quỹ của công ty mang số tiền bọn bắt cóc yêu cầu tới. Ngay trong hôm đó anh một mình lái xe ô tô vượt 300km ra vùng ngoại ô, đến địa điểm đã hẹn.
Chiếc xe ô tô dừng lại trước một ngôi nhà hoang nằm ở ven bờ sông. Qua tấm kính chắn anh nhìn thấy rõ Đồng Giai Mẫn đang bị trói xung quanh bên một chiếc cột nhà. Hai bên là hai tên lính gác mặc đồ đen kín mít đeo khẩu trang che mặt.
Trông cô tiều tụy hẳn đi, rất mệt mỏi. Tóc tai thì rũ rượi đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lo-buoc-thanh-nguoi-dung/1735119/chuong-74.html