Mặt trời mới phủ lên mặt biển những tia sáng mờ ảo, khu rừng đã gần trong gang tấc, cây cối cao lớn tươi tốt càng ngày càng gần, có tán cây lớn uốn cong rủ xuống, sắp chạm lên mặt biển.
"Vậy anh đi cùng bọn họ chú ý an toàn." Bạch Phỉ liếc mắt nhìn thấy mấy người vẫn nằm ở boong thuyền đối diện không dám tới, có lẽ đã nhìn thấy đất liền, đi về phía họ vài bước. Vì vậy dặn dò một câu cuối cùng, liền không nói gì nữa.
Hạ Nhiên Chi đổi đề tài: "Biết vì sao tôi nhất định phải ở đây đủ ba ngày không? "
Không đợi Bạch Phỉ tiếp lời, Hạ Nhiên Chi chủ động nói tiếp: "Đó là vì tôi và gia đình đã cá cược, nếu tôi ở trong trận đấu này đủ ba ngày, bọn họ liền đồng ý cho tôi chọn chuyên ngành chế tạo cơ giáp, nhưng nếu không được, vậy tôi chỉ có thể thành thành thật học chuyên ngành hệ chữa trị. "
"Khi tôi nghe nói trong trường có một hệ chữa trị, ngay cả tinh thần lực cũng không thể sử dụng, mà dám học chuyên ngành cơ giáp chiến đấu, tôi vừa khiếp sợ vừa ghen tị. Vì vậy, khi tôi có sự lựa chọn, tôi nghĩ mình nên đi theo những gì mình thích mà không do dự, ít nhất có thể thử. "
Bạch Phỉ không nghĩ tới đối phương nhắc tới mình, con ngươi màu hổ phách của Bạch Phỉ dưới ánh mặt trời dịu nhẹ của sáng sớm trông vô cùng nhợt nhạt, khiến hắn có vẻ ôn nhu.
Hắn nghĩ hắn tìm được nguyên nhân khoa chữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/livestream-cach-trong-mot-goc-cay-thao-o-tinh-te/2797100/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.