Vốn dĩ anh muốn tạo áp lực để cho hai dây leo lén lút biết khó mà rút lui, không nghĩ tới bị Bạch Phỉ nhìn thấy.
Diệp Hoài từ ngày trở thành thần, lần đầu tiên nghe được có người nói với anh đừng sợ.
Anh đã từng sừng sững trên Lam tinh hơn vạn năm, nhìn loài người tiến hóa sinh sôi nảy nở không ngừng, cho đến khi dục vọng phá hủy hết mọi thứ. Anh đứng giữa Lam tinh, không buồn không thương tiếc nhìn hết mọi chuyện diễn ra.
Loài người quá dễ bị tổn thương và quá ngoan cường.
Diệp Hoài trước giờ đều sẽ không làm cái gì, nhân loại phồn vinh anh đứng ở đó, nhân loại sắp tiêu vong anh vẫn đứng ở đó, chỉ là ở trong tận thế cung cấp cho nhân loại một mảnh đất thuần khiết cuối cùng.
Cho đến khi một người xuất hiện, phá vỡ tất cả các nguyên tắc của anh, cũng cho anh biết nỗi sợ hãi là như thế nào.
Diệp Hoài thuận thế quấn hai chiếc lá lên ngón tay cái bạch phỉ, nếu đối phương nói anh sợ hãi, vậy anh liền cố gắng giả bộ một chút.
Bạch Phỉ nhìn chiếc lá nhỏ quấn quanh ngón tay mình, thoạt nhìn vô cùng bất an, không biết vì sao có chút tức giận, muốn vì tiểu thực vật hắn nuôi mà bênh vực kẻ yếu.
Đột nhiên quay người lại, dây leo vừa rồi nhìn Bạch Phỉ quay đầu an ủi tiểu Diệp Tử liền tách ra giống như vừa rồi, một trái một phải đi theo phía sau Bạch Phỉ, lần này bất ngờ không kịp đề phòng, mặt đối mặt.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/livestream-cach-trong-mot-goc-cay-thao-o-tinh-te/2797098/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.