Linh hồn bị bắt buộc ngủ yên không phản ứng làm làm Khúc Y Nhiên chuẩn bị đối phó bất ngờ
Linh hồn không phản kháng thật sự kì quái nhưng kì quái thế nào thì để phát biểu xong rồi tính “Ca ca ta ra hậu trường chuẩn bị ” con sóc nói xong chạy biến .
Khúc Lăng Phong đang chuẩn bị xoa cái đầu sóc nhỏ thì không kịp mà nói “ Người bị chiếm tiện nghi là ta mà ” nhưng người chiếm sao lại xấu hổ chạy mất .
Lâm Phong đến sau nhìn bạn tốt của mình ngây ngô cười sợ chút nữa tiểu ra quần làm bộ dáng gà mẹ mà khuyên bảo “Lăng Phong a , ngươi đừng coi trọng y làm gì không nhớ y chèn ép ngươi ra sao ư , phá luận văn , treo máy tính của ngươi , đem ngươi đuổi ra khỏi nhà , nhớ cũng không muốn nhớ nữa , cả người âm mưu , nói không chừng còn giở trò lừa gạt ngươi đấy , y nhiều năm không gọi ngươi là ca sao bây giờ lại gọi tự nhiên như vậy ?”
Trong lòng biết Lâm Phong nói chuyện khonong có ý xấu Khúc Lăng Phong chỉ sầm mặt “ Em ấy là em trai ta ” ta không tin gương mặt thuần khiết đó sẽ tạo nên âm mưu gì .
Lâm Phong đứng tại chỗ hiu quạnh , cho nên ngươi vẫn nhiệt tình như hỏa đi theo Khúc Y Nhiên sao ?
2012 quả nhiên là năm tận thế .
Vậy mới nói đây không là vấn đề chính , Lâm Phong thật sự cần thuốc bổ não .
Lí Mật cuối cùng cũng không làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-moi-su-trung-sinh/1945328/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.