Ngọn đèn trên sân khấu mờ ảo , khoảng cách lại xa làm người ta có chút mù mờ tỉ như màu da , màu môi ,hay vành tai xinh đẹp mê người .
Màu da trắng như ngọc mài nhưng không tái nhợt đôi môi nhạt khi cười lên phi thường quyến rũ mà trên cổ là vòng ngọc tinh xảo .
Chậc chậc ,Lăng Phong ,ngươi xuống tay rất nhanh vật đính ước cũng tặng nhưng sao ngươi keo kiệt như thế , đi tặng cái vòng cũ , không biết mua cái đẹp hơn sao ?
Lâm Phong đứng một nơi mà suy nghĩ xấu xa mà húc tay ai đó “Huynh đệ , người ta đang trước mặt ngươi kìa đến tặng cho người ta cái hôn nồng nhiệt đi, ngươi không lên ta lên thật đó , hay ngươi muốn tiểu mĩ nhân chủ động xuống đây ”
“Câm miệng ngươi lại ” Khúc đại ca ánh mắt hung ác mà phóng dao làm Lâm Phong ngã quỵ luôn .
Chính là bó hoa trong tay giờ đây lại nặng nề , sau khi hắn nghe khúc đàn xong tình cảm lại phức tạp hơn , hắn cũng giống mọi người chìm trong cầm khúc đó , người ta nghe đàn còn hắn lại nhìn người đánh đàn . Nhiên Nhiên còn nhiều bí ẩn lắm , trạng nguyên , bóng người , thanh âm chưa có lời giải mà càng như vậy trong tâm hắn lại như có cái gì kêu gào thảm thiết muốn lao ra .
Chỉ vì một động tác đơn giản của thiếu niên . Trước khi gảy đàn , y cầm vòng ngọc mình tặng , quý trọng một món quà đơn giản như vậy .
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-moi-su-trung-sinh/1945327/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.