Tên đệ tử vừa mở miệng hỏi khuôn mặt ngơ ngác nhìn Đái Kỳ.
"Nếu sợ bọn họ đối với các ngươi động thủ, không có gan mở miệng, vậy thì phải nhẫn lại thôi!" Đái Kỳ lắc đầu, vẻ mặt lạnh lùng nói.
"Bọn họ trào phúng, châm biếm các ngươi, ngược lại các ngươi cũng có thể trào phúng, châm biếm bọn họ. Thậm chí có thể trực tiếp động thủ. Nếu dành được chiến thắng có thể nhận được sự tôn trọng từ người khác! Trong học viện, các đệ tử đôi lúc cũng phát sinh đấu tranh, luận bàn. Chỉ cần không đả thương người khác thì không có bất cứ vấn đề gì. Nếu ngươi không dám cùng đối phương tranh đấu, thì chỉ có thể im lặng nhẫn nhịn, đối với những trào phúng, châm biếm kia cũng chỉ có thể coi như không thấy. "
Tất cả đệ tử mới nhập học trong nhóm nghe Đái Kỳ nói như vậy, vẻ mặt mang vẻ bất khả tư nghị nhìn nhau, muốn mở miệng nói chuyện gì nhưng là không thể cất tiếng.
Đái kỳ quay mặt đi coi như không có việc gì tiếp tục đi về phía trước.
Hạ Ngôn cùng đám đệ tử liền đi theo, cau mày suy nghĩ những gì Đái Kỳ vừa nói.
Thực ra không chỉ có học viện Tử Diệp mà là bất cứ học viện nào trên đại lục. Đều không cấm đệ tử luận bàn với nhau, kinh nghiệm chiến đấu chỉ thực sự có được trong quá trình tranh đấu giữa người với người, giữa người với dã thú. Trong quá trình tranh đấu này thực lực được đề thăng một cách nhanh nhất.
Nghĩ tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-la-gioi/1390584/chuong-153.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.