Gọi thêm một lần nữa. Lưu Khải bắt buộc phải lên tiếng, tới bên đám người cạnh Thái Kim Hoa.
Số đệ tử còn lại khoảng một trăm người, sắc mặt có chút khó coi. Có thể thấy bọn họ cũng rất sợ tên mình bị xướng lên vào lúc này.
Thái Kim Hoa nhìn Lưu Khải một chút, dường như rất hài lòng gật gật đầu, rồi lại tiếp tục gọi tên các đệ tử khác.
"Đừng gọi tên ta, đừng gọi tên ta!" Hạ Tử Hân hai mắt nhắm chặt khẽ thấp giọng nói.
"Tử Hân, ngươi đang nói cái gì vậy?" Vương Ngữ Yên ở bên cạnh khẽ cười hỏi.
Hạ Tử Hân mày liễu nhăn lại, cả người rum lên, nói:" Ta hy vọng mỗi ngày không bị nữ nhân đó rống giận! Ngày hôm qua ngươi cũng thấy rồi đấy! Thật là dọa người!"
Nơi ở của sơ cấp đệ tử ở bên trái Vị Ương sơn. Nơi này có vài tòa nhà mỗi cái cách nhau khoảng một trăm thước, mỗi tòa nhà có khoảng hai mươi phòng, mỗi đệ tử được phân cho một phòng.
" Từ hôm nay trở đi, các ngươi sẽ ở trong tòa nhà này." Đái Kỳ chỉ vào một tòa nhà có bốn tầng lầu, thanh âm ôn hòa nói. Nàng là nữ nhân thiên phú ôn hòa như vậy. Cho dù lúc nghiêm khắc, cũng không thể đáng sợ như Thái Kim Hoa kia!
Hạ Ngôn nhìn qua tràng kiến trúc, thoạt nhìn cũng không tệ lắm.
"Đương nhiên, các ngươi nếu không muốn ở trong học viện cũng có thể tìm chỗ ở tốt hơn bên ngoài học viện. Việc này học viện không quản. Chỉ cần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-la-gioi/1390583/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.