- "Không thể thế được, vừa rồi cảm giác của ta tuyệt đối không thể sai được! Nhất định có một gã thực lực rất cường đại vẫn theo sau ta!"
Hạ Ngôn hít nhẹ một hơi, thân mình vẫn nấp phía dưới bụi cây.
- "Hừm, cảm giác này đã biến mất!"
Thấy vẫn không có ai xuất hiện, Hạ Ngôn lại khiến ngũ cảm mở ra hết cỡ, tuy nhiên loại cảm giác quỷ dị lại lặng lẽ biến mất hoàn toàn. Nói cách khác, lúc này Hạ Ngôn đã không thể cảm giác được sự hiện diện của người kia nữa.
- "Chẳng lẽ hắn đã rời đi!?"
Ánh mắt Hạ Ngôn lóe lên, lúc này mới rời khỏi bụi cây, nhìn về phía sau.
Trên con đường vẫn không có một bóng người.
Bởi vì vẫn là sáng sớm nên không thấy một bóng xe ngựa nào, một mảnh yên tĩnh tràn ngập xung quanh. Chỉ thi thoảng lại có một vài tiếng chim hót từ trong rừng truyền tới.
Thổ Cẩu lúc này cũng nhanh chóng từ trong rừng chạy lại, đôi mắt xanh cũng lóe ra u quang nhìn về con đường đang bị sương trắng bao phủ xa xa giống như Hạ Ngôn.
- Vừa rồi có người theo dõi chúng ta, đúng không?!
Hạ Ngôn nhìn Thổ Cẩu, thanh âm nghiêm trọng chậm rãi nói.
- Ừ!
Thổ Cẩu nhếch mõm lên, lộ ra mấy chiếc răng nanh sắc bén, khẽ gật gật đầu.
- "Thôi, nếu hắn đã đi rồi thì có lẽ cũng là tình cờ mà không phải là nhằm vào chúng ta. Ừm, chúng ta đi làm việc chính thôi. Trước ta hãy tìm một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-la-gioi/1390561/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.