Cái thứu quỷ quái gì lại có thể quấn lấy thần thức vô hình vô chất chứ?
Phong Phi Vân cảm giác được một cỗ đau đớn kịch liệt, thần thức lại bị một cái xúc tua cắn nuốt hấp thu.
- Thình thịch!
Thần thức hoàn toàn biến mất, cái xúc tu kia lại bay về trong khe hở của khối gỗ.
- Phốc!
Phong Phi Vân ngồi ở trên hải đảo, thân thể kịch liệt lay động một cái, sau đó mở mắt ra, thở ra một hơi thật sâu:
- Trong thanh đồng cổ thuyền rốt cuộc có vật gì lại có thể cắn nuốt thần thức người khác, còn có một đoạn cự mộc, thật sự là Thái cổ Thiên Mộc.
- Cái gì, ngươi nói Thái cổ Thiên Mộc, ở đâu, ở đâu?
Mao Ô Quy nhảy ra, đứng ở trên bả vai của Phong Phi Vân, hướng về phía tai của hắn kêu lên.
Phong Phi Vân nói:
- Ngươi biết thái cổ Thiên Mộc?
- Nói nhảm, đây chính là thánh thụ của Kim Ô yêu tộc, được gọi là sống lưng của thiên địa, lấy thân mộc chất thành thánh, chỉ tiếc lại bị một tồn tại nào đó lấy đại thần thông chặt đứt, một khối vật liệu mộc thật tốt lại bị người ta làm thành quan tài, đáng tiếc a, đáng tiếc a!
Mao Ô Quy luôn miệng thở dài.
Ánh mắt của Phong Phi Vân híp lại, con hàng này rốt cuộc sống bao nhiêu năm rồi cư nhiên thật sự biết được một đoạn thái cổ di mật, hơn nữa còn biết nhiều hơn so với hắn.
- Ngươi nói người nào đem
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-chu/2748262/chuong-1601.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.