Họ Mao, là Ô Quy, Mao Ô Quy, cũng không thấy trên người ngươi mọc lông a!
- Thao!
Mao Ô Quy bị tức đến hộc máu, bò lên trên cây, sau đó cùng Vân Cáp chiến đấu, vung quyền đầu liên tục lên trên đầu Vân Cáp, đem Vân Cáp đánh cho đầu óc choáng váng.
- Ta liều amngj với ngươi!
Hỏa diễm trên người Vân Cáp biến thành cực nóng, vũ mao trên người bộc phát ra thải mang, một cái đuôi đem Mao Ô Quy quét bay ra ngoài, đụng lên trên tường.
Một rùa một chim đánh đến nghiêng trời lệch đất, bất diệc nhạc hồ.
- Ngươi... Thật đã khóc.
Phong Phi Vân nhìn chằm chằm vào mắt của nàng, nhìn môi đôi ánh mắt đẹp đến khiến người ta thương tiếc, chính là ánh mắt giống như Thủy Nguyệt Đình.
- Không có.
Đông Phương Kính Nguyệt nói.
Phong Phi Vân nói:
- Ta ở chung một chỗ với Lưu Tô Hồng là bị tình thế bức bách.
- Ta biết ngươi nhất định là có nỗi khổ tâm riêng của ngươi, ta cũng tin tưởng ngươi làm bất luận cái quyết định gì cũng rất chính xác, nhưng đây là chuyện riêng của ngươi, ngươi có thể không nói cho ta.
Đông Phương Kính Nguyệt ôm tỳ bà, khẽ thối lui, kéo ra một chút khoảng cách với Phong Phi Vân, lại nói:
- Nếu như ngươi muốn nghe tỳ bà khúc, ta tùy thời đều có thể gảy đàn cho ngươi nghe.
Phong Phi Vân nhìn vào nàng thật lâu, đôi mơi hơi nhếch lên:
- Cảm ơn!
- Không cần cảm ơn!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-chu/2748253/chuong-1597.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.