15.
Tống Phỉ Phỉ nói đúng, hôm nay mới là ngày đầu tiên, còn 2 ngày nữa mới đến ngày Quỷ Vương ra đời, Quỷ Mẫu sẽ không ăn cô ấy sớm thế đâu. Hơn nữa, trên người cô ấy còn có bùa hộ mệnh tôi xin từ chỗ Sư tôn, lúc mấu chốt có thể cứu mạng.
Bây giờ, điều quan trọng nhất là không được để thêm ai vào thị trấn này nữa.
Tôi nhìn Tống Phỉ Phỉ một cái thật sâu, rồi hít một hơi thật sâu nhảy xuống phía bên kia bức tường.
Thị trấn bốn bề là núi, xe cộ từ nơi khác đến đa phần đều đi từ đường cao tốc phía Bắc.
Chỉ cần phong tỏa lối ra cao tốc là có thể chặn được đại đa số mọi người.
Tôi tiện tay dắt một chiếc mô tô bên đường, phóng đến mức bánh xe suýt bốc khói.
Thị trấn này hẻo lánh, kinh tế bình thường nên khách du lịch hay người đi công tác cũng không nhiều.
Tôi ngậm Liễm Dương Châu chạy điên cuồng đến cửa ngõ cao tốc. Lúc này ở lối vào đã có khá nhiều xe dừng lại, hai gã đàn ông đang lôi kéo một cô gái trẻ định tống lên xe của chúng.
Cách đó không xa, một chàng trai nằm gục dưới đất, nhìn qua có vẻ là chồng cô gái, đầu anh ta bị một vết thương lớn, mặt trắng bệch, mắt nhắm nghiền, dường như đã tắt thở.
"Các người điên rồi à! Có ai giúp tôi báo cảnh sát không! Cứu mạng với! Cứu mạng!"
Cô gái vẫn chưa biết chồng mình đã gặp nạn, cô ấy ghì người ra sau, liều c.h.ế.t phản kháng lại hai gã đang lôi mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-chau-truyen-5-van-quy-da-hanh/5289467/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.