13.
Thế là tôi và Âu Thần Dật chia làm hai ngả.
Giữa thị trấn có một con sông chảy qua, chia trấn làm hai nửa.
Âu Thần Dật đi cùng Thanh Huyền sang phía Bắc Giang, còn tôi và Tống Phỉ Phỉ ở lại phía Nam Giang.
Ngậm Liễm Dương Châu đi trên đường, tôi và Tống Phỉ Phỉ không khỏi kinh hãi trước cảnh tượng trước mắt.
Thị trấn đã loạn cào cào, đường xá vốn trật tự nay đầy rẫy xe cộ nằm ngổn ngang.
Có mấy chiếc đ.â.m sầm vào nhau, mấy gã đàn ông mắt đỏ sọc đang lao vào đ.á.n.h nhau túi bụi dưới đất, trong khi người đi đường rõ ràng chẳng mảy may quan tâm.
Tống Phỉ Phỉ siết c.h.ặ.t t.a.y tôi.
Trên rất nhiều cửa kính xe có những vết m.á.u b.ắ.n tung tóe.
Đây không còn là thị trấn yên bình nữa, mà là một địa ngục trần gian.
Từng sinh mạng vô tội ngã xuống trước mắt khiến tôi không tự chủ được mà nghiến răng nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
Những kẻ bị Quỷ Mị, Quỷ Sát nhập thân đều trở nên bạo lực, hung tàn và khát m.á.u, chỉ cần một lời không hợp là ra tay tàn độc.
"Mẹ kiếp, mù à? Đi đứng không có mắt à!"
Vì mải nhìn cảnh đ.á.n.h nhau nên Tống Phỉ Phỉ hơi lơ đãng, cô ấy vừa mới kêu khẽ một tiếng thì đã bị ai đó từ phía sau đẩy mạnh một cái.
"Bộp~" Viên Liễm Dương Châu từ miệng Tống Phỉ Phỉ văng ra, rơi xuống đất.
Cả con phố bỗng chốc im bặt.
"Người sống?"
Một người phụ nữ tầm 30 tuổi mặc chiếc váy cotton trắng, khuôn mặt thanh tú giờ đây ám một sắc xanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/linh-chau-truyen-5-van-quy-da-hanh/5289466/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.