6.
“Mẫu thân, nữ nhi không nhất quyết đòi món tiền này. Nhưng đó là thứ nàng ta nợ ta. Nếu cả món nợ này cũng có thể xoá bỏ — thì những khổ sở mười lăm năm qua của ta, còn có ý nghĩa gì?”
Phu nhân không đáp được, chỉ có thể thở dài.
Liễu Mộng Sương thấy nước cờ này không hiệu nghiệm — lại bắt đầu toan tính chiêu mới.
Sau yến tiệc thưởng hoa, trong vòng khuê nữ kinh thành, ta xem như đã nổi danh.
Danh tiếng ấy có khen có chê — người nói ta lợi hại, kẻ chê ta cay nghiệt.
Liễu Mộng Sương liền nhân cơ hội rải khắp lời than thở, bóng gió lan truyền rằng ta ép nàng trả nợ, tra sổ thị uy, không màng tình tỷ muội — dựng mình thành một đóa bạch liên yếu ớt đáng thương, bị tỷ tỷ bắt nạt.
Quả thật có không ít người tin lời nàng, đặc biệt là những khuê nữ vốn thân thiết với nàng ta, trong nhà lại có tỷ muội cùng cha khác mẹ hoặc thân thích khác phòng — dễ sinh đồng cảm, dần dần càng bài xích ta.
Những lời thị phi ấy, ta không mấy để tâm.
Cho đến một hôm, ta nhận được thiệp mời tham dự hội thi thơ tại phủ Định Quốc công.
Thi thơ ở phủ Định Quốc công vốn là nơi các tài nữ trong kinh thành phô bày tài học, danh tiếng không nhỏ.
Ta xưa nay không giỏi thơ phú, nhưng thiệp đã gửi đến — nếu không đi, trái lại càng lộ vẻ yếu thế.
Thi hội được mở tại Mai viên trong phủ. Dù mới đầu xuân, vài cây mai nở muộn trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lieu-uyen-nhi/5218643/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.