5.
Nha hoàn Thu Nguyệt là người mới được ta đề bạt, vốn là kẻ làm tạp vụ dưới bếp, nàng nhỏ giọng nói:
“Tiểu thư, hôm nay người khiến nhị tiểu thư mất mặt trước đông người, chỉ sợ nàng ta sẽ mách với Hầu gia.”
“Cứ để nàng ta mách.”
Ta nhắm mắt:
“Ta chờ đây.”
Quả nhiên, vừa về đến phủ, Hầu gia đã cho người truyền ta đến.
…
Thư phòng tràn ngập bầu không khí nặng nề, Hầu gia ngồi sau bàn, sắc mặt xanh mét.
Liễu Mộng Sương đứng một bên, mắt đỏ hoe, hiển nhiên vừa khóc xong.
“Quỳ xuống.”
Ta vừa bước vào cửa, Hầu gia đã quát lớn.
Ta đứng yên không động:
“Nữ nhi không rõ đã phạm tội gì.”
“Còn dám hỏi?”
Hầu gia đập mạnh lên mặt bàn:
“Hôm nay tại phủ Trưởng công chúa, con dám công khai khiến Mộng Sương mất mặt, làm nhục nàng trước bao người, khiến Hầu phủ ta ê chề — đây là cách con được dạy dỗ ở nông thôn sao?”
Ta nhìn sang Liễu Mộng Sương, nàng ta cúi đầu lau nước mắt, khoé môi lại hơi cong lên.
“Phụ thân.”
Ta bình tĩnh nói:
“Nữ nhi chỉ nói sự thật. Áo choàng gấm của muội muội đúng là kê khống giá, sổ sách trong phủ cũng quả thực có vấn đề. Những chuyện đó, nữ nhi đã bẩm báo với người.”
“Chuyện xấu trong nhà không nên truyền ra ngoài.”
Hầu gia giận dữ:
“Có chuyện gì không thể chờ về phủ rồi nói? Nhất thiết phải bêu rếu trước mặt mọi người sao?”
“Bởi vì nói trong phủ — vô ích.”
Ta nhìn thẳng vào ông:
“Nếu có ích, vì sao ba tháng qua thất thoát ba
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lieu-uyen-nhi/5218642/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.