Nghe xong Vương Bình cũng chẳng biết nói gì cho phải.
Hắn tự lẩm bẩm:
- Chẳng lẽ vừa rồi cách ta dùng là sai? Sớm biết như vậy ta đã không viết chữ hiêu rồi.
Mấy thư sinh khác thấy Lý Tu Viễn không nói rõ chỉ nghĩ đối phương cố ý giấu diếm. Có điều tất cả đều tự hiểu Lý Tu Viễn không phải thư sinh tầm thường.
Ngay cả quỷ thần dưới sông cũng có thể điều động, há bình thường cho được.
Nghĩ tới đây, đám thư sinh cũng không khinh thị Lý Tu Viễn nữa.
Thuyền cứ thế lướt trên sông. Lúc đầu mọi người còn thấy ngạc nhiên lắm. Dù sao thuyền muốn di chuyển cũng cần người phát động. Có điều một lát sau thì đám người bắt đầu tiếp nhận sự thật có chút hoang đường này.
Bất quá khi thuyền đang chạy trong nước thì bỗng nhiên chậm lại. Cuối cùng thuyền dần đứng yên.
- Chuyện gì vậy. Thuyền vẫn đang tốt mà, sao bỗng nhiên dừng lại?
Chu Dục kêu nhẹ.
Vương Bình hiếu kỳ nhìn quanh bốn phía để tìm ra thứ khiến thuyền dừng. Có điều vẻ mặt Vương Bình chợt trở nên khiếp sợ, hắn nhìn vào trong nước thầm nghĩ:
- Mọi người nhìn mau, có một con cá thật lớn dưới nước kìa.
Lý Tu Viễn vốn đang im lặng nay lại ngây ngẩn cả người.
Dưới sông đâu phải một con cá lớn mà là một con giao long màu đen. Thân thể nó dài mười mấy trượng, có thể thấy rõ từng lớp vảy màu đen đang khua vây lội nước.
Dù không thấy đầu thuồng luồng ở đâu, chỉ thấy một nửa thân thể nhưng không thể nghi ngờ đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lieu-trai-dai-thanh-nhan/1375292/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.