Bước vào trong nhà, cậu gặp Cyrus đang đi đi lại lại.
“Anh dậy rồi ?”
Vừa nhìn thấy cậu, anh đã vội vàng chạy lại.
“Em vừa đi làm sao ?”
“K..không có..”
“Em vừa đi mua ít đồ, em định nướng ít bánh cho Mãn Mãn..”
“Vậy sao ? Là Lâm quản gia đưa em đi ? Lần sau em muốn đi đâu thì nói cho anh..anh đưa em đi.”
“Được rồi, em vào nướng bánh.”
“Anh làm cùng em.”
Lâm quản gia cười mỉm, thiếu gia không ngờ cũng có ngày thế này, nhìn thật giống một chú cún con nghe lời chủ.
“Em mua từng này thôi sao ?”
“Thế này là rất nhiều đấy, em chỉ làm một nửa thôi.”
“Em không định làm cho anh sao ?”
“Em sẽ làm mà..liệu nó có ngon không nhỉ ?”
“Tất nhiên rồi, vợ anh làm gì cũng ngon hết.”
Cậu soạn đồ ra làm, cởi áo khoác ra cậu bảo anh cầm giúp cậu, cậu đeo tạp dề vào và bắt đầu làm.
Cyrus như con cún nhỏ, anh đứng bên cạnh chăm chú nhìn cậu, tò mò mọi thứ cậu mua về.
Trong lúc đang trêu chọc cậu, anh làm rơi chiếc áo khoác của cậu, cầm lên một thứ gì đó rơi khỏi áo cậu.
Cyrus với tay nhặt lên..
“Thiệp cưới..Vũ Thiên ?!”
Bạch Nam hoảng hốt khi thấy anh đọc lên, cậu không biết phải giải thích thế nào.
“Em..vừa gặp hắn sao ?”
“Trong..lúc em đi mua đồ, em có gặp.”
“Vậy nên hắn đã đưa em thứ này rồi mời em đến ?”
“Ừm..”
“Em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/len-giuong-voi-toi-em-khong-thiet/2878898/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.